Mình chỉ muốn xin lời khuyên
Mình nghĩ mình là một people pleaser chính hiệu. Mình rất khó nói ra cảm xúc thật, mỗi lần buồn hay có xích mích thì thường chọn im lặng, né tránh hoặc nói “mình ổn” dù thật ra không ổn chút nào.
Có một nhóm bạn/cộng sự mình từng rất thân và biết ơn vì họ đã giúp đỡ mình rất nhiều. Nhưng sau khi mình nghỉ khỏi vị trí cũ và làm vài dự án chung tiếp theo, mình bắt đầu thấy áp lực vì bản thân thiếu kinh nghiệm, dễ bị chạm tự ái khi nhận góp ý. Mình biết có thể mọi người không có ý xấu, nhưng mình lại buồn và dần xa cách họ. Mình chọn silent treatment, lạnh nhạt, giả vờ ổn rồi tự thu mình lại.
Điều làm mình mệt nhất là cảm xúc của mình rất mâu thuẫn. Có lúc mình không muốn họ xuất hiện trong cuộc sống nữa, nhưng có lúc lại rất nhớ sự kết nối cũ và muốn thân lại như trước. Khi thấy họ thân thiết với người khác mình lại buồn, nhưng gặp họ thì mình cư xử sượng và lạnh.
Mình nhận ra nhiều năm nay mình luôn đeo “mặt nạ” để trở thành người dễ chịu, hiểu chuyện, không làm phiền ai. Mình rất ít khi cho người khác thấy con người thật của mình, nên càng ngày càng thấy cô đơn và mất kết nối.
Mình thật sự muốn học cách thành thật hơn với cảm xúc của bản thân và với người khác. Không biết có ai từng trải qua cảm giác vừa muốn kết nối vừa sợ bị tổn thương như vậy chưa?