u/Forward-Maybe6544

Bị chứng rối loạn âm thanh giọng gái nam kỳ.
Không troll, không ăn vạ nhảm cho nên là tao xin tụi mày đừng vào bình luận những câu vô nghĩa trước tình trạng của tao, xin cảm ơn trước.
Chả là tao ở Sài Gòn, không bắc cũng chả nam kỳ, nhưng hồi ở quê thì tao có sống và lớn lên trong môi trường đa phần được vây quanh bởi giọng gái nam kỳ, điều mà tao còn quá trẻ để kịp nhận thức, nhưng thường thì đặc tính tuổi thơ sẽ đi liền với quá trình trưởng thành sau này như là một sự quen thuộc khó bỏ. Nhưng kể từ khi vào Sài Gòn sống từ đó đến nay (tao không rõ là giọng gái nam ở đây có khác nhiều so với quê tao không nhưng tao thấy cũng từa tựa) thì bắt đầu tiếp xúc giọng gái nam kỳ nó để lại trong tao một nỗi bất an, đôi khi là hoảng loạn, dù cho tao đã trải qua môi trường và âm thanh đó ở quê? Vậy cớ gì tao không làm quen, thích nghi được với Sài Gòn mới nhỉ? Có phải cả tuổi thơ tao đã phản bội lại tao hiện tại?
Tao là một người khá trầm, có thể tao chú ý tới ngoại giới nhưng tao không bày tỏ hay góp chuyện gì với ai cả vì tao đề cao sự tĩnh lặng nơi công công. Nhưng tao để ý mỗi lần tao ngồi quán cà phê hay đi ăn hay chỉ đơn giản ngồi lề đường, vốn tao thích được thả mình vào đây để tìm sự tĩnh lặng trong tâm hồn thì BOOM! chỉ cần tao nghe giọng của một đứa con gái nam kỳ bất chợt đi ngang qua (thường là gái trẻ) thì bầu trời tĩnh lặng của tao luôn bị phá vỡ giống như mày ở biệt thự kiên cố nhưng vẫn bị tiếng chuông gọi bong bong bong vậy. Dù cho ngoại giới có xảy ra những gì như còi xe, tiếng suối chảy, tiếng loa, tiếng con người xì xào thì cũng không một gì đủ sức công phá vào thế giới quan tĩnh lặng của tao cả vì tao phớt lờ hết gần như tất cả, vậy mà chỉ có một ngoại lệ duy nhất là: giọng gái nam kỳ trẻ mỗi khi cất lên là ngay lập tức từ cơn buồn ngủ hay mê man nội tâm của tao cũng bổng phải ngừng trệ hết lại để nhường chỗ cho cái âm thanh đó, thường thì tao chả nghe tụi gái nam kỳ nói cái gì cả vì tao không coi trọng nội dung, tao chỉ cần biết đó là một âm thanh dù cho nó đội lốt ngôn ngữ thông báo, giao tiếp thì tao vẫn xem là âm thanh. Và thứ âm thanh này khiến cho tâm trí tao bị xáo trộn, nó giống như TV chúng mày đang chăm chú theo dõi thì bị rỉ ra tiếng phát rè rè rất khó chịu và thường thì những lúc đó tao cố trấn tĩnh bản thân lại để ăn, uống tại quán xong càng nhanh càng tốt để tao thoát được khỏi phạm vi không còn tồn tại tiếng gái nam kỳ rè rè đó. Còn đi làm mà phải tiếp xúc gái nam kỳ thì tao lẫn ra càng xa càng tốt trước khi bờ môi con nhỏ ấy kịp mở ra và thốt lên cái chất giọng rè rè đó. Quan điểm của tao rất đơn giản và hiệu quả: chỉ cần tao biết được đối tượng trước mặt tao là gái nam kỳ thì giữa tao và con ả sẽ không có một buổi giao tiếp nào cả, mọi thứ chấm hết ngay từ khi nó chưa kịp bắt đầu.
Tao muốn sống như một người bình thường, một người tập trung vào nội tâm nên tao cai phần lớn mọi tiếng ồn nhưng giọng gái nam kỳ thì quả thật nó gây quấy nhiễu tới cuộc sống của tao, mỗi khi tao nghĩ tới cảnh tao cưới phải một con vợ nam kỳ mà nghe con ả hé bờ môi lên cất tiếng nói lia lịa thì chắc tao đè ra bóp cổ cho ả sùi bọt mép lúc nào không hay.
À nếu được chọn nghe thì tao thích giọng gái bắc kỳ nhé, dù nghe nó tru tréo và chua chát thật nhưng tao nghe không có bị xáo trộn tinh thần, nhưng nhớ là phải bắc kỳ "chuẩn" cơ!

https://preview.redd.it/xvle0n9jipyg1.jpg?width=6720&format=pjpg&auto=webp&s=bcfc285b81eedc6e73f4fcf84feb4244d13315e9

reddit.com
u/Forward-Maybe6544 — 13 days ago