"Định mệnh" chứ không phải 'Biến cố'
Nếu là tôi của ngày trước thì là một người tự tin, hòa đồng, văn chương, hay tán gái và có phần phô trương nên chính vì vậy mà tôi chẳng ngại 1 cô gái nào cả. Cho dù đó có là một em tone hồng, một em mọt sách hay một em girl phố thì nó lại quá là easy. Nhưng sau chuyến phiêu lưu đầy nước mắt thì tôi dần thu mình lại, cảm giác con người tự tin ngày trước dần mất đi và thế vào đó là một con người hơi nhút nhát, thiên hướng lowkey hơn. Đó là cách để bảo vệ những mảnh vụn vỡ trong trái tim đầy vết xước của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. Tôi học cách từ chối các lời mời làm quen, làm những việc mình thích, tập trung vào sự nghiệp, sở thích hay bản thân mình. Việc độc thân giúp mình làm quen lại với nhịp sống chậm, không xô bồ theo những vòng xoáy cảm xúc rối ren . Nhưng một biến số mà tôi không ngờ đã xảy ra, một cô gái đã vượt qua các bức tường bảo vệ để xoa dịu đi trái tim đầy vết xước của tôi mà không báo trước…
Đó là những ngày đầu tháng tư, khi đang còn ngẩn ngơ về tương lai mình sẽ lưu lạc đi đâu thì bạn tôi (tạm gọi là A) đã giới thiệu cho tôi một cô gái có vẻ ngoài dung dị, học lực bình thường, và…bình thường =)) tôi chả biết phải miêu tả như nào. Nhưng khi nghe A bảo cô gái đó (gọi là P đi) đã để ý tôi từ đợt Kỷ yếu lớp hồi tháng 1 thì không hiểu sao tim tôi là hẫng đi một nhịp. Chắc do cảm thấy P để ý mình tận ba tháng mà chẳng nhận lại kết quả thì tôi thấy hơi tội nên đã thử tìm hiểu. Và không ngờ là cả hai lại hợp cạ đến vậy. P khá chủ động trong câu chuyện của chúng tôi-thứ mà tôi của bây giờ chẳng làm được. Tính cách cô ấy thì gần như là tính cách tôi ngày trước-một người cá tính, tự tin và chủ dộng. Từ khi quen P thì những thứ cảm xúc tôi từng muốn lại tự ập đến. P giống như vị cứu tinh hiên tại của đời tôi. Rồi từ làm quen, tìm hiểu rồi yêu nhau. Tuy tất thảy chỉ diễn ra khoảng ba tuần nhưng ba tuần là đủ để tôi tìm thấy lí do để tháo dỡ những hàng rào tự vệ cuối cùng, chấp nhận một cô gái vào trái tim của mình để chữa lành di vết thương cũ. Việc gặp P không còn là biến số, mà là định mệnh để tôi được healing, được cảm thấy chính mình khi bên một ai đó.
Hóa ra, chữa lành không phải là đợi cho vết sẹo hoàn toàn biến mất, mà là khi ta tìm được một người khiến ta cảm thấy việc mở lòng một lần nữa không còn là điều đáng sợ. P không chỉ là người yêu, mà còn là lời nhắc nhở rằng: sự chân thành mà tôi hằng tìm kiếm, cuối cùng cũng đã tìm thấy đường để trở về.
-Hiện em đang ôn thi vào 10 nên đăng muộn thì mng cảm thông ạ!